Lạt-ma
Sanskrit: guru
Cách gọi vị thầy tâm linh trong Phật giáo Tây Tạng, người dẫn dắt và truyền trao giáo pháp cho học trò.
Lạt-ma là cách gọi vị thầy tâm linh trong Phật giáo Tây Tạng, tương đương với bậc đạo sư truyền pháp và hướng dẫn đệ tử trên đường tu. Trong truyền thống này, vị lạt-ma giữ vai trò đặc biệt quan trọng: vừa là người trao truyền giáo lý và pháp hành, vừa là tấm gương sống và chỗ nương tựa tinh thần cho học trò.
Gốc từ: “Lạt-ma” (bla-ma) là từ Tạng ngữ, tương ứng với tiếng Phạn guru — “vị thầy, bậc đáng tôn kính”. Chữ này hàm ý “bậc trên hết, không ai cao hơn” về phương diện dẫn đường tâm linh.
Trong Kim Cang thừa, mối quan hệ thầy–trò được nhấn mạnh hơn nhiều so với việc học giáo lý suông, vì nhiều pháp tu cần được truyền trao trực tiếp (quán đảnh, khẩu quyết). Bởi vậy người Tây Tạng có khi nói đến việc nương tựa vị thầy như một điểm tựa cốt yếu của tu tập. “Lạt-ma” là một chức năng/vai trò, không tự động đồng nghĩa với một cấp bậc tái sinh cụ thể.
Ví dụ: Danh hiệu “Đạt-lai Lạt-ma” có chứa chữ “lạt-ma”, nhưng đó là một vị lãnh đạo tâm linh cụ thể; còn “lạt-ma” nói chung chỉ vị thầy nói chung.
Dễ nhầm: Không phải mọi tu sĩ Tây Tạng đều là “lạt-ma”; đây là cách tôn xưng dành cho bậc thầy đủ phẩm hạnh và vai trò dẫn dắt, chứ không phải tên gọi chung cho tăng sĩ. Cũng đừng đồng nhất “lạt-ma” với “tulku” (hóa thân tái sinh) — hai khái niệm có thể trùng ở một người nhưng không phải là một.