Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Kinh Dược Sư

Bản kinh nói về Phật Dược Sư và mười hai đại nguyện cứu chữa bệnh khổ, tiêu trừ tai ách và kéo dài đời sống an lành.

Kinh Dược Sư là một bản kinh Đại thừa phổ biến, trình bày về Phật Dược Sư (đầy đủ là Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai) cùng mười hai đại nguyện của Ngài nhằm cứu khổ chúng sinh, đặc biệt là bệnh tật thân–tâm, tai ương và yểu mạng. Vì vậy kinh thường được tụng để cầu an, cầu khỏi bệnh và bình an cho người sống.

Gốc từ: Dược (藥) là thuốc, (師) là bậc thầy — “Dược Sư” nghĩa là “bậc thầy thuốc”, ẩn dụ Ngài chữa lành cả bệnh thân lẫn bệnh phiền não trong tâm. Kinh (經) chỉ lời dạy được kết tập.

Phật Dược Sư là giáo chủ cõi Tịnh Lưu Ly ở phương Đông, được tôn xưng là vị Phật của sự chữa lành. Mười hai đại nguyện của Ngài bao trùm việc giúp chúng sinh đủ ăn mặc, lành lặn thân thể, thoát ngục tù oan ức và hướng về con đường giác ngộ. Trong sinh hoạt chùa Việt, kinh này thường được trì tụng vào dịp đầu năm hoặc khi cầu cho người bệnh.

Liên hệ: Phật Dược Sư (phương Đông, cầu an cho hiện đời) thường được nhắc cùng Phật A Di Đà (phương Tây, tiếp dẫn vãng sinh), hai hướng nguyện bổ sung cho nhau.

Dễ nhầm: Tụng Kinh Dược Sư không phải “phép màu” thay cho việc chữa bệnh. Tinh thần kinh là nuôi tâm an, làm lành, sám hối nghiệp cũ; người Phật tử trí tuệ vẫn đi khám và chữa trị theo y học bình thường, xem tụng kinh là sự hỗ trợ tinh thần và phát nguyện thiện lành.

Thuật ngữ liên quan