Kiến phần
Sanskrit: darśanabhāga
Phần của tâm thức đảm nhận việc nhận biết, soi chiếu đối tượng — tức khía cạnh "chủ thể nhận thức" trong một niệm tâm.
Kiến phần là một thuật ngữ của học thuyết Duy thức, chỉ phần năng duyên của thức: tác dụng nhận biết, soi chiếu đối tượng. Nói cách khác, khi một niệm tâm sinh khởi, nó tự phân thành hai mặt — mặt “soi chiếu” (kiến phần, như chủ thể nhận thức) và mặt “được soi chiếu” (tướng phần, như hình ảnh đối tượng hiện ra trong tâm).
Gốc từ: “Kiến” nghĩa là thấy, nhận biết; “phần” là phần, khía cạnh. Tiếng Phạn darśanabhāga ghép darśana (sự thấy, nhận biết) và bhāga (phần), tức “phần nhận biết”.
Trong Duy thức, mọi nhận thức đều được giải thích là tác dụng nội tại của thức, không nhất thiết phải có một đối tượng tồn tại độc lập bên ngoài. Một thức khi hoạt động sẽ tự hiện ra tướng phần (cảnh bị biết) và đồng thời khởi kiến phần (cái biết về cảnh ấy). Phân tích này nhằm làm rõ luận điểm “vạn pháp duy thức” — cảnh và sự thấy cảnh đều nằm trong tiến trình của tâm. Một số luận sư còn thêm tự chứng phần và chứng tự chứng phần để giải thích việc thức tự biết chính nó.
Ví dụ: Khi nhìn một bông hoa, hình ảnh bông hoa trong tâm là tướng phần, còn cái “đang thấy”, đang nhận biết hình ảnh ấy chính là kiến phần — cả hai cùng thuộc một niệm thức.
Dễ nhầm: Kiến phần không phải là “con mắt” hay một cái tôi đứng tách ra để nhìn. Nó chỉ là một khía cạnh tác dụng của chính thức, sinh diệt cùng niệm tâm, không phải chủ thể thường hằng độc lập.