Khai quang
Nghi thức điểm nhãn, an vị nhằm tôn trí và làm 'sáng tỏ' một pho tượng Phật, Bồ-tát mới tạo.
Khai quang là nghi thức điểm nhãn và an vị được cử hành khi một pho tượng Phật hoặc Bồ-tát mới được tạo tác hoàn thành, nhằm chính thức tôn trí, “làm sáng tỏ” và đưa tượng vào thờ phụng. Đây là một nghi lễ phổ biến trong sinh hoạt Phật giáo, nhất là theo truyền thống Bắc tông.
Gốc từ: “Khai quang” (開光) nghĩa đen là “mở ánh sáng”, hàm ý làm cho tượng được “sáng” lên, sẵn sàng để chúng sinh chiêm bái và nương tựa. Nghi thức thường đi kèm “điểm nhãn” — tượng trưng cho việc “mở mắt” cho tôn tượng.
Về ý nghĩa, khai quang không nhằm “thổi linh hồn” theo nghĩa mê tín, mà chủ yếu mang giá trị biểu tượng và tâm linh: qua nghi lễ trang nghiêm, tụng kinh, trì chú, đại chúng khởi tâm cung kính, hướng về phẩm hạnh và hạnh nguyện mà tôn tượng tượng trưng. Pho tượng trở thành đối tượng để người tu quán tưởng, lễ bái và nhắc nhở chính mình noi theo gương giác ngộ, từ bi của Phật, Bồ-tát. Nghi thức cũng đánh dấu thời điểm trang trọng đưa tượng vào không gian thờ tự.
Ví dụ: Khi chùa tạc xong một tôn tượng Quán Thế Âm, thường tổ chức lễ khai quang an vị với chư Tăng tụng kinh trước khi chính thức tôn thờ.
Dễ nhầm: Khai quang không biến pho tượng thành một “vị thần linh” có quyền năng riêng. Tôn tượng là phương tiện nhắc nhở và nương tựa tâm linh; cốt lõi của sự cung kính vẫn nằm ở tâm người lễ bái.