Huệ Viễn
Một cao tăng Trung Hoa thời Đông Tấn, người lập hội niệm Phật ở Lô Sơn và được tôn là tổ khai sáng Tịnh độ.
Huệ Viễn (334–416) là một cao tăng sống vào thời Đông Tấn ở Trung Hoa, được hậu thế tôn là Sơ tổ Tịnh độ tông Trung Hoa. Thuở trẻ ngài tinh thông Nho học và Lão–Trang, về sau nghe pháp của ngài Đạo An mà phát tâm xuất gia, trở thành một trong những bậc danh tăng có ảnh hưởng lớn đến giới trí thức đương thời.
Ngài về trú tại Lô Sơn (núi Lư) suốt hơn ba mươi năm, không xuống núi, quy tụ tăng tục cùng tu. Năm 402, ngài lập Bạch Liên Xã — một hội chúng phát nguyện cùng nhau niệm Phật, quán tưởng và cầu vãng sinh về cõi Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà. Vì sự kiện này, ngài được xem là người khởi đầu cho truyền thống niệm Phật cầu vãng sinh ở Trung Hoa, và Tịnh độ tông về sau còn được gọi là “Liên tông”.
Gốc từ: “Bạch Liên” (sen trắng) tượng trưng cho sự thanh tịnh, cũng gợi liên hệ đến ao sen nơi cõi Tịnh độ.
Liên hệ: Huệ Viễn cũng nổi tiếng qua việc trao đổi thư từ với ngài Cưu Ma La Thập về các vấn đề giáo nghĩa, cho thấy vai trò cầu nối giữa Phật giáo Ấn–Hoa.
Dễ nhầm: Cần phân biệt Huệ Viễn đời Đông Tấn (tổ Tịnh độ) với một vị tăng khác cùng tên hiệu sống về sau. Việc tôn ngài làm “sơ tổ” mang tính truy phong của hậu thế, vì hệ thống tổ sư Tịnh độ được sắp xếp về sau này.