Hành giả (chấp tác)
Người tập sự hoặc cư sĩ ở chùa đảm nhận các công việc lao tác phục vụ, chưa chính thức xuất gia thọ giới.
Hành giả (theo nghĩa chấp tác) ở đây chỉ người tập sự tu hành hoặc cư sĩ sống trong chùa, đảm nhận các công việc chấp tác — lao tác phục vụ như bếp núc, dọn dẹp, làm vườn, gánh nước — trong khi chưa chính thức xuất gia thọ giới. Đây là giai đoạn thử thách và rèn luyện trước khi được thế phát làm sa-di.
Gốc từ: “Hành” là làm, thực hành; “giả” là người; “hành giả” nghĩa rộng là “người thực hành (đạo)”. “Chấp tác” nghĩa là cầm nắm công việc, lo việc lao tác.
Thời gian làm hành giả chấp tác có ý nghĩa un đúc đạo tâm và đức nhẫn: qua công việc tay chân và nếp sống thiền môn, người tập sự được thử lòng kiên trì, học khiêm cung và làm quen với kỷ luật trước khi chính thức bước vào hàng xuất gia. Truyền thống thiền môn xem lao tác là một phần của tu tập, đúng tinh thần “một ngày không làm, một ngày không ăn”.
Ví dụ: Một thanh niên phát tâm xuất gia thường được chùa cho làm hành giả một thời gian, gánh vác việc chấp tác, trước khi bổn sư đồng ý thế phát và truyền mười giới sa-di.
Dễ nhầm: Chữ “hành giả” có hai nghĩa cần phân biệt. Nghĩa rộng chỉ bất kỳ người tu tập, hành đạo nào (kể cả người tu lâu năm). Ở mục này, “hành giả” mang nghĩa hẹp của thiền môn: người tập sự chấp tác chưa thọ giới — đừng lẫn hai cách dùng.