Giảng pháp
Trình bày, giải thích giáo lý của Phật để người nghe hiểu và thực hành.
Giảng pháp là việc trình bày và giải thích những lời dạy của Đức Phật sao cho người nghe hiểu được và đem ra thực hành trong đời sống. Người giảng không chỉ đọc lại kinh sách, mà còn tùy theo hoàn cảnh và khả năng của người nghe để chọn cách nói gần gũi, dễ tiếp nhận.
Gốc từ: “giảng pháp” là từ Hán–Việt — giảng (trình bày, giải thích, làm cho rõ nghĩa) và pháp (giáo pháp, lời dạy của Phật, dịch chữ Phạn dharma). Gộp lại là làm sáng tỏ giáo pháp cho người khác; việc này còn gọi là “thuyết pháp” hay “thuyết giảng”.
Giảng pháp là một hình thức bố thí pháp — một trong ba cách bố thí, và được xem là sự cho đi quý giá vì giúp người khác bớt vô minh, bớt khổ. Với người mới học, một buổi giảng pháp tốt giống như được chỉ đường rõ ràng: không nặng về lý thuyết cao siêu, mà giúp ta biết áp dụng lòng từ, sự tỉnh thức và hiểu biết vào những việc rất bình thường mỗi ngày.
Ví dụ: một vị thầy giảng về nhẫn nhịn không bằng những thuật ngữ khó hiểu, mà bằng câu chuyện đời thường về cách nuốt giận khi bị hiểu lầm — người nghe lập tức thấy gần gũi và biết áp dụng.
Khả năng tùy người mà nói này gắn với tinh thần phương tiện trong đạo Phật: cùng một sự thật nhưng được trình bày linh hoạt để mỗi người tiếp nhận được. Vì thế một buổi giảng hay không đo bằng lời lẽ uyên bác, mà bằng việc người nghe có thấy gần gũi và biết áp dụng hay không. Người nghe cũng nên giữ tinh thần chánh tín: lắng nghe, suy xét rồi tự kiểm chứng qua đời sống của mình.