Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Đắc giới

Sự thành tựu giới thể nơi người thọ giới sau khi nghi thức truyền giới được làm đúng pháp.

Đắc giới là việc người thọ giới thành tựu được giới thể — tức tiếp nhận và làm phát sinh trong tâm cái “thể” của giới — sau khi tham dự một nghi thức truyền giới được cử hành đúng pháp. Đây là thời điểm then chốt đánh dấu một người chính thức trở thành người thọ giới (ví dụ thành tỳ-kheo, sa-di, hay thành người giữ năm giới).

Gốc từ: Chiết tự Hán–Việt: đắc là được, đạt được, thành tựu; giới là giới luật, các điều răn giữ gìn thân tâm. “Đắc giới” nghĩa là “đạt được (thể của) giới”.

Trong luật học Phật giáo, một lễ truyền giới muốn thành tựu cần hội đủ nhiều điều kiện: giới tử (người thọ) phải đủ tư cách và phát tâm chân thành, có vị thầy truyền giới và đủ số chứng minh hợp lệ, nghi thức và lời tác bạch được làm đúng. Khi các duyên ấy đầy đủ, giới thể phát sinh nơi tâm giới tử — đó gọi là đắc giới. Giới thể này là nền tảng vô hình giúp người tu phòng hộ, ngăn ác làm lành, và là điểm tựa cho cả đời sống đạo đức về sau.

Ví dụ: Một Phật tử sau khi quỳ trước Tam Bảo, được thầy truyền tam quy ngũ giới đúng nghi thức và phát nguyện thọ trì, thì kể từ giây phút ấy được xem là đã đắc giới năm giới.

Dễ nhầm: Đắc giới không phải chỉ là “đọc thuộc các điều giới” hay nhận tờ điệp. Nếu nghi thức không đúng pháp hoặc giới tử không thật tâm lãnh thọ, thì dù có hình thức cũng chưa hẳn đắc giới.

Thuật ngữ liên quan