Chữ Vạn
Sanskrit: Svastika
Biểu tượng cát tường hình chữ vạn (卍) gắn với hình ảnh chư Phật, tượng trưng cho công đức và sự may lành.
Chữ Vạn (卍) là một biểu tượng cát tường trong Phật giáo, tượng trưng cho công đức viên mãn và phước lành của chư Phật. Đây là một dấu hiệu quen thuộc thường thấy nơi tượng Phật, kinh sách và chốn thờ tự, biểu thị sự tốt lành, viên mãn và lòng từ bi trùm khắp.
Gốc từ: Tiếng Phạn svastika gồm su (tốt lành) và asti (hiện hữu), nghĩa là “điềm lành, sự an lành”. Hán dịch âm-nghĩa thành chữ “vạn” (萬 = muôn, vô số), hàm ý công đức vô lượng; đọc là “chữ Vạn”.
Trong các kinh mô tả tướng tốt của Đức Phật, dấu chữ vạn được kể là một tướng cát tường xuất hiện nơi ngực (hoặc thân) ngài, nằm trong hệ thống các tướng hảo trang nghiêm. Biểu tượng này vốn có nguồn gốc cổ xưa ở Ấn Độ và nhiều nền văn hóa, mang ý nghĩa mặt trời, sự vận hành tốt lành; khi đi vào Phật giáo, nó được hiểu là dấu hiệu của thiện đức và sự viên mãn.
Ví dụ: Người Phật tử khi thấy chữ vạn trên ngực tượng Phật hiểu đó là biểu trưng cho vô lượng công đức và lòng từ của ngài, chứ không phải một chữ viết để đọc thành tiếng.
Dễ nhầm: Chữ vạn cát tường của Phật giáo hoàn toàn không liên quan đến biểu tượng bị lạm dụng trong lịch sử chính trị thế kỷ 20 (vốn xoay nghiêng và đảo hướng). Hai dấu hiệu khác nhau về hình thức và hàm nghĩa; chữ vạn Phật giáo mang ý nghĩa thiêng liêng, may lành có từ rất xa xưa.