Chú Lăng Nghiêm
Sanskrit: Śūraṅgama-mantra
Bài thần chú dài nằm trong Kinh Thủ Lăng Nghiêm, thường được trì tụng để giữ gìn thân tâm và hộ trì người tu khỏi chướng ngại.
Chú Lăng Nghiêm là một bài thần chú dài và quan trọng trong Phật giáo Bắc truyền, nằm trong Kinh Thủ Lăng Nghiêm. Đây là một trong những bài chú dài nhất được trì tụng phổ biến, thường có mặt trong thời công phu khuya tại nhiều chùa, và được người tu xem là pháp hộ trì thân tâm, giúp tránh các chướng ngại trên đường tu.
Gốc từ: “Lăng Nghiêm” phiên âm từ chữ “Śūraṅgama”, thường được giải nghĩa là “kiên cố”, “rốt ráo bền chắc”, chỉ định lực vững vàng không lay động. “Chú” (mantra) là câu thần chú, lời mật ngôn được trì niệm.
Trong kinh, bài chú này gắn với câu chuyện một đệ tử của Phật suýt rơi vào nạn do mê hoặc, nhờ thần chú mà được cứu hộ; vì thế chú thường được hiểu là pháp bảo hộ trì người giữ giới, phá trừ ma chướng và nuôi dưỡng định lực. Việc trì chú thuộc tinh thần trì chú trong truyền thống có ảnh hưởng từ Mật tông, lấy sự thành tâm, thanh tịnh và chánh niệm làm gốc.
Trong thực hành: Nhiều hành giả phát nguyện trì tụng mỗi ngày, xem đó là cách giữ chánh niệm và bảo hộ cho việc tu tập.
Dễ nhầm: Không nên xem việc trì chú như một thứ “bùa phép” cầu may hay đổi vận một cách máy móc. Hiệu lực của chú trong tinh thần Phật giáo gắn chặt với giới hạnh, lòng thành và sự tu tập của người trì, chứ không tách rời khỏi nhân quả và công phu nội tâm.